Hồn Số

— from “ Thirty & Ba Mươi ” —

Cuộc đời vẫn còn trẻ,
trái đất vẫn còn trẻ
Và con người vẫn còn lặng lẽ bước đi
trên những đảo hoang của thời đại
Linh hồn số đã làm ta bớt ngần ngại
với nỗi cô đơn như sỏi đá giữa đồng hoang.

Nỗi kinh hoàng
của những con nghiện
chợt nhận ra họ đang ngộp thở trong dây chằng, mạng nhện
Như muôn vàn con vét sắp chết đuối trong biển máu vô biên
Những nguồn tin, kiến thức, kinh điển
Chất đầy những ngọn hải đăng
trong một căn phòng được thắp sáng bằng màn ảnh
phát ra từ năng lượng những cái bấm lên xuống của ngón trỏ.

Những Windows đang dần nhỏ
Những Mac hiệu đang phế bỏ
Những cỗ máy Linux với bao nhiêu con RAID xoay mòng mòng
gây nên một âm thanh nhỏ,
vo ve như muốn khóc
Và tất cả đã bám vào da, vào tóc
Không gian thinh lặng
đã vắt ra một loại hương của dầu khí máy móc
Để lên giường vĩnh viễn
và mơ cùng ta một giấc mộng loài nòng nọc muốn đứt đuôi
nhưng chưa bao giờ thật sự học.

Mạng xã hội mọc lên như nấm hằng ngày
Và như một loài thiêu thân đãng trí ta bay vội như say
Điền vào ô trống những tư liệu không một chút sợ hãi
Đằng sau bóng tối có những con người cười rống lên như man dại
Những gì ta nghĩ cần để sống,
họ thực sự cần để tồn tại.

Linh hồn số sẽ mãi mãi quằn quại
với cái chết giữa chừng,
cái sống nữa vời
và con người chưa sống hết đời
Ảo ảnh muôn người trở thành hơi thở
Khi hiểu ra, nồi kê đã đổ vỡ
Linh hồn số,
thời đương đại,
ta đổ nợ.

← back to “ Thirty & Ba Mươi